Trang chủ > Uncategorized > Chương 8

Chương 8

Đan Thanh đi đã nhiều ngày, ít khi chàng ở đến hai đêm trong cùng một nơi, đâu đâu cũng được đàn bà khao khát và hưởng nơi họ nhiều cuộc ân ái chan chứa. Da sạm nắng, chàng gầy đi vì cuộc hành trình và ăn uống kham khổ. Nhiều người đàn bà đã giã từ chàng, ngay khi trời hé sáng, có nhiều cô gái đã khóc khi chia tay. Hơn một lần chàng tự hỏi: sao chẳng có ai chịu ở lại cùng mình? Tại sao các nàng yêu ta, cam tội ngoại tình để đổi một đêm ân ái, rồi lại vội vã quay về với chồng khi ở đấy đòn vọt đang chờ họ? Không một ai thực lòng xin cùng chàng ở lại, không một ai có ý muốn đi theo, sẵn sàng vì tình yêu, cùng chàng chia bùi xẻ ngọt trong kiếp sống lang thang. Đúng ra chàng chưa bao giờ đề nghị cùng ai một điều tương tự, chưa bao giờ chàng gợi ý đó cho một nàng nào, khi tự xét lòng mình, chàng thấy tự do đối với mình thật thân thiết quá. Trong những kỷ niệm qua, không một người đàn bà nào còn làm chàng ước ao thèm muốn khi đã có một cô gái khác trong đôi tay. Tuy nhiên chàng hơi buồn nhận thấy thật lạ lùng, đâu đâu tình yêu cũng là một cái gì thoáng chốc, ở người đàn bà cũng như chính chàng, người ta vội nhàm chán nhau. Cũng như vội mê say nhau. Tình đời là thế đấy sao? Có phải lúc nào và ở đâu cũng thế? Hay đó là lỗi tại chàng? Phải chăng là điều tự nhiên khi đàn bà, mặc dù vẫn theo đuổi chàng và thấy chàng đẹp trai, họ vẫn không mong muốn một độ thân mật nào khác hơn là cuộc đụng chạm xác thịt ngắn ngủi không lời, trong đám cỏ khô hay trên rêu rong? Phải chăng điều đó nguyên do vì chàng là kẻ lang thang và những người định cư thường rùng mình trước kiếp sống của kẻ giang hồ phiêu bạt? Hay điều đó chỉ do chính chàng, con người chàng, khi những người đàn bà thèm khát, ôm chặt chàng vào lòng như ôm một con búp bê xinh xắn để rồi lập tức quay về cùng chồng, dù bị đánh đập? Chàng không sao hiểu nổi.

Đan Thanh học hỏi về đàn bà không chán. Những thiếu nữ lôi cuốn chàng hơn cả, những cô bé chưa có gia đình và không từng trải, với những cô gái đó chàng có thể si mê đến điên dại. Nhưng thường thường bọn họ thật khó với tới, những đứa con cưng rụt rè và lại kín cổng cao tường kia. Chàng cũng muốn học thêm kinh nghiệm nơi đàn bà đã có gia đình. Từ người nào Đan Thanh cũng học được một vài điều: một cử chỉ, một nụ hôn mới, một kiểu làm tình đặc biệt khi hiến dâng hay cự tuyệt. Đan Thanh thích ứng với tất cả, háo hức và mềm mại như một đứa bé, sẵn sàng cho mọi quyến rũ và cũng chính nhờ đó chàng tự luyện tập một sức hấp dẫn đàn bà như thế. Chỉ riêng bề ngoài đẹp trai của chàng không đủ dễ dàng chiếm đoạt bọn đàn bà thế ấy, đúng ra là do vẻ khờ khạo trẻ con, tính thụ động, vẻ ngây thơ đầy tò mò nơi chàng trước dục tình, do sự chiều theo một cách tuyệt đối với tất cả những gì người đàn bà ao ước nơi chàng. Cạnh mỗi nàng tình nhân và điều chính chàng cũng không tự biết, chàng là hình ảnh đúng hệt như nàng mong mỏi và mơ tưởng: với nàng này chàng tỏ ra dịu dàng kiên nhẫn, với nàng kia chàng nóng nảy táo bạo, hôm nay, chàng trông ngây ngô như thằng bé, lần đầu biết gái, ngày mai chàng đã là kẻ sành sỏi lịch duyệt. Đan Thanh sẵn sàng cho trò chơi, cho cuộc tấn công, sẵn sàng thở dài hoặc cười lớn, sẵn sàng tỏ ra bẽn lẽn hay mặt dày mày dạn. Chàng không làm điều gì mà người đàn bà không muốn, không làm điều gì đã không do người đàn bà gợi cho chàng… Những người đàn bà có cảm quan hơi tinh một chút là có thể thấy ngay điều đó, chính điều đó đã khiến chàng thành cục cưng của họ.

Nhưng Đan Thanh vẫn nhận thêm kinh nghiệm, chàng không những chỉ học hỏi trong một thời gian ngắn ngủi, mọi cách làm tình, mọi thủ đoạn của tình ái, chàng thấy vẫn chưa đủ với kinh nghiệm mình có được cùng đám đàn bà kia. Chàng còn học cách nhìn đàn bà, ngửi, sờ họ, “đánh hơi,: ra họ trong vô số vẻ khác nhau. Đôi tai thính của chàng phân biệt đủ loại thanh âm, chỉ cần nghe giọng nói chàng cũng có thể đoán biết chính xác bản chất và mức độ yêu đương của một người đàn bà. Đan Thanh thưởng ngoạn với một niềm say sưa luôn luôn mới, muôn ngàn thế đứng của một cái đầu trên chiếc cần cổ, muôn ngàn vầng trán nổi bật khác nhau dưới đám tóc, muôn ngàn cách chuyển động của một chiếc xương đầu gối. Trong bóng tối nhắm mắt lại, chàng tập phân biệt bằng cách dùng những ngón tay sờ nhẹ, những bộ tóc đàn bà khác nhau, những làn da. Chàng nhận ra có lẽ đó là ý nghĩa của kiếp sống lang thang, có lẽ sự thay đổi từ người đàn bà này sang người đàn bà khác đã luyện cho chàng khả năng hiểu biết và phân biệt càng ngày càng tinh vi, đầy đủ, sâu sắc hơn, bằng những bài học sống động. Định mệnh của chàng có lẽ là chứng nghiệm đàn bà và tình ái, đạt cho được kinh nghiệm toàn hảo bằng muôn ngàn phương cách, với muôn nghìn đàn bà khác nhau, cũng như có những nhạc sĩ không chỉ biết chơi một nhạc khí mà còn biết sử dụng ba bốn thứ nhạc khí khác hay hơn nữa. Điều đó ích gì và đưa chàng đến đâu? Thành thực mà nói, chàng chẳng biết tại sao như vậy, chàng chỉ thấy mơ hồ hình như đó là con đường của mình. Đan Thanh cũng có khả năng về tiếng La Tinh và luận lý học nhưng không đặc sắc lắm, với đàn bà chàng mới có nhiều thiên khiếu, học hỏi thật dễ dàng, nhớ hết mọi chuyện, các kinh nghiệm nhận được như đã tự sắp xếp cho chàng hội ý-

Giang hồ được một hai năm, một hôm Đan Thanh đến một trang viện của một nhà quý tộc giàu có ở với hai cô con gái trẻ đẹp. Bấy giờ khoảng đầu tiết thu, trời bắt đầu trở rét. Mùa thu và mùa đông năm ngoái chàng đã thăm dò nơi đó, chàng lo cho chuỗi ngày sắp tới, mùa đông thật cam go với kiếp sống lang thang. Chàng ngỏ ý xin một chỗ ngủ trọ và một bữa cơm. Người ta tiếp đãi tử tế và khi nhà quý tộc biết ông khách trẻ là học trò biết tiếng Hy Lạp, ông mời chàng lên bàn trên và tiếp đãi ngang hàng. Hai cô gái cúi đầu ăn, không nói một lời. Cô chị Liên Đài mười tám, cô em Liên Kiều mười sáu tuổi.

Hôm sau Đan Thanh sửa soạn lên đường, chàng không hy vọng gì chinh phục được một trong hai nàng tiên tóc nâu xinh đẹp, cũng chẳng có lấy một người đàn bà thứ ba để giữ chàng lại nơi đấy. Nhưng khi điểm tâm xong, vị quý tộc gọi chàng ra và đưa vào phòng làm việc của ông ta.

Ông già nói cho chàng nghe cái đam mê của ông đối với kiến thức và sách vở, chỉ cho chàng thấy cả một tủ đựng đầy bản thảo và một bàn viết trữ sẵn nhiều loại giấy đẹp. Dần dần Đan Thanh biết được rằng ông già đó rất mộ đạo, lúc trẻ có đi học nhưng sau đó đã hoàn toàn lao vào binh nghiệp và nếp sống phù hoa. Sau một trận ốm kịch liệt, ông theo tiếng gọi thiêng liêng lên đường hành hương để chuộc tội lỗi lúc thiếu thời. Ông đã đến tận Rome, la cà đến cả Constantinople; khi trở về thì cha già đã mất, nhà cửa vắng tanh, ông ở lại đấy, kiếm một người vợ, và khi vợ chết, ông phải nuôi hai đứa con gái. Bây giờ tuổi già gần kề, ông bắt đầu viết hồi ký thuật lại chuyến hành hương xưa. Ông đã viết được vài chương, nhưng như ông đã thú nhận vốn liếng La Tinh của ông tệ quá đã làm cản trở ông luôn. Ông hứa sẽ tặng chàng một bộ y phục mới và nuôi ăn ở nếu chàng chịu ở lại sửa chữa những chương ông đã viết và giúp ông tiếp tục công việc ấy. Mùa thu đã đến, Đan Thanh biết rõ nó sẽ mang lại gì cho một kẻ giang hồ. Bộ quần áo mới không phải là đồ bỏ và hơn nữa viễn ảnh được ở dưới một mái nhà cùng hai cô gái xinh đẹp trong một thời gian khá lâu đã là một cái gì thật quyến rũ đối với chàng thanh niên. Đan Thanh gật đầu không lưỡng lự. Vài hôm sau, bà quản gia được lệnh mở tủ đựng vải, lựa một thứ dạ nâu thực đẹp để may cho chàng một bộ y phục và một chiếc mũ. Gia chủ đã nghĩ đến một bộ y phục của ông thầy dạy trẻ bằng dạ đen, nhưng chàng không ưa và nói khéo làm ông ta đổi ý. Thế là một bộ y phục xinh xắn nữa kiếm đồng, nữa hiệp khách được cắt may rất hợp với chàng.

Tiếng La Tinh của chàng cũng không đến nổi tệ. Cả

hai cùng đọc lại những chương đã được thảo từ trước, Đan Thanh không những chỉ chữa một số lớn chữ dùng sai và không được chỉnh lắm, đôi khi chàng còn thay các câu cụt ngủn và vụng về bằng những câu thật văn hoa, già dặn, rất đúng văn pháp. Người quý tộc già rất đẹp lòng, chàng cũng không khách sáo, đón nhận lời khen một cách tự nhiên. Hai người bỏ ít ra là hai tiếng đồng hồ để làm việc.

Lâu đài to lớn ấy gồm cả một trang trại rộng, Đan Thanh không thiếu những trò giải trí. Chàng dự vào các cuộc đi săn, tập bắn súng hỏa mai cùng anh thợ săn Hiếu, đùa nghịch với mấy con chó và cưỡi ngựa thì tha hồ. Ít khi người ta thấy chàng ở một mình, nếu không trò chuyện với một con chó, con ngựa nào, thì cũng có Hiếu hoặc mụ quản gia Lê, một người đàn bà phì nộn có giọng ồ ồ như đàn ông, cười đùa như máy. Chàng cũng trò chuyện với đứa bé giữ chó hoặc với một gã mục đồng. Đan Thanh bắt tình dễ dàng với cô con gái ông chủ nhà máy xay cạnh lâu đài, nhưng giữ ý không thân mật lắm, xử sự như một chàng trai tân. Hai cô gái con nhà quý tộc già đã làm chàng mê mẩn. Cô em xinh hơn, nhưng quá bộ điệu, không trao đổi cùng chàng một lời nào. Đan Thanh lại gần hai cô một cách rất dè dặt lịch sự, nhưng chàng làm cho cả hai đều có cảm tưởng chàng luôn luôn theo đuổi mình. Cô em hoàn toàn khép kín con tim, và tỏ vẻ tự kiêu vì e thẹn. Còn Liên Đài thì có thái độ độc đáo, xem chàng như một hiện tượng đặc biệt, một nhà thông thái, cô ta giữ một giọng vừa có vẻ lễ độ vừa có vẻ chế giễu, thường tò mò hỏi về nếp sống tu viện, nhưng vẫn một thái độ nhạo báng và cao sang của một người đàn bà thượng lưu. Đan Thanh hợp với cả hai, coi Liên Đài như một mệnh phụ phu nhân, Liên Kiều như một nữ tu be bé. Trong những bữa cơm chiều, những câu chuyện của chàng đã giữ hai chị em lại lâu hơn, những cuộc dạo chơi trong vườn, Liên Đài chuyện trò và chịu cho chàng chòng ghẹo, Đan Thanh rất đắc ý và tự coi mình đã có tiến bộ. Mùa thu ấy, cây trần bì to lớn ngoài sân vẫn chưa rụng lá trong một thời gian dài, những khóm cúc và hồng trong vườn vẫn còn nở hoa. Một hôm chủ nhân một lâu đài bên cạnh cùng vợ cưỡi ngựa đến chơi, anh mã phu cũng đi theo. Không khí êm ả ngày hôm đó đã kéo cuộc du ngoạn của họ xa hơn mọi khi, và giờ đây họ được mời ngủ đêm tại nhà. Khách được tiếp đón nồng hậu, chiếc giường của Đan Thanh được mang từ phòng khách sang phòng làm việc để sửa soạn phòng ngủ cho vợ chồng ông khách quý. Chủ nhà cho người mổ gà, bắt cá để dọn tiệc. Đan Thanh vui thích góp tay vào sự rộn ràng đó: chàng đã nhận ra ngay bà khách để ý đến mình. Ngay khi chàng vừa đọc thấy – trong giọng nói và một một vẻ gì trong tia nhìn bà ta – nỗi thích ý và thèm khát, chàng thích thú khi bắt gặp đồng một lúc một thay đổi nơi Liên Đài: cô nàng bỗng nhiên trở nên nhát gừng và lơ đãng, bắt đầu quan sát chàng và bà khách bằng đôi mắt dò xét. Trong buổi tiệc tối, khi người đàn bà buông thả đôi chân để vầy nghịch cùng chàng dưới gầm bàn, Đan Thanh thật vui thích, không phải vì trò chơi ấy mà còn vì nét mặt sa sầm của Liên Đài, cô nàng im lặng theo dõi trò chơi giữa hai người với đôi mắt tò mò và dữ dội. Sau cùng chàng cố ý đánh rơi con dao, nghiêng người xuống bàn, nhặt lấy và vuốt ve nguyên đôi chân của người đàn bà. Chàng thấy Liên Đài tái người đi, môi cắn chặt, chàng điềm nhiên tiếp tục những mẩu chuyện nhỏ ở tu viện, thấy rõ là bà khách thật ra nghe chuyện thì ít, mà nghe cái điệu cố công tán tỉnh của chàng thì nhiều. Mọi người đều nghe chàng kể chuyện, từ nhà quý tộc nhân từ đến ông khách có khuôn mặt thản nhiên nhưng không hẳn là không rung động trước nhiệt tình nồng cháy nơi chàng thanh niên. Chưa bao giờ Liên Đài nghe chàng nói say sưa như thế: mặt mày tươi rói, khoái trá, đôi mắt sáng long lanh, lời nói âm vang hạnh phúc, tình yêu mở ngỏ đón mời.

Cả ba người đàn bà đều nhận biết điều đó, nhưng mỗi người phản ứng một cách khác. Cô bé Liên Kiều kháng cự và tự vệ, bà khách thì đầy thích thú, còn Liên Đài thì giận run, nàng có một cảm giác đau đớn pha lẫn ham muốn sâu xa, nàng chống cự một cách yếu đuối, để cơn ghen mãnh liệt làm khuôn mặt nàng cau có, ngọn lửa tình bùng lên trong ánh mắt. Đan Thanh thấy được cả ba làn sóng tình ấy, những đợt sóng tới tấp đưa đẩy họ đến chàng như để trả lời cho cuộc săn đuổi tình yêu. Những ý tưởng tình ái bay lượn quanh chàng như những cánh chim, có con ngoan ngoãn, có con cứng đầu, có những con cùng nhau phấn đấu.

Sau bữa ăn, Liên Kiều cáo lui. Trời đã tối từ lâu. Lạnh lùng như một nữ tu, nàng rời phòng, cây nến đế sành cầm tay. Mọi người còn ngồi lại đó, hai người đàn ông bàn chuyện gặt hái, chuyện đức vua và các vị giám mục, trong khi Liên Đài đang bị lửa tình nung nấu. Nàng lắng nghe Đan Thanh và bà khách trao đổi những câu chuyện vu vơ. Vở kịch đã đến hồi gay cấn, bắt đầu những trao đổi dịu ngọt, những ánh mắt đưa duyên, những nhỏ to, những cử chỉ vụn vặt mà nồng thắm đầy yêu đương. Liên Đài thở hít bầu không khí ấy, vừa cảm thấy ghê tởm, và cảm thấy lửa dục nổi lên, khi nàng nhìn thấy, cảm giác rằng đôi đầu gối của Đan Thanh và bà khách đang chạm nhau dưới gầm bàn. Nàng run bắn người như chàng động tới chính chân nàng. Sau đó, nàng không chợp mắt suốt nửa đêm, nàng phập phồng lắng nghe, nàng tin chắc đôi tình nhân sẽ lại tìm đến nhau. Nàng tưởng tượng ra đủ điều, nàng thấy họ ôm nhau, hôn nhau nghe rõ cả tiếng. Nàng đợi chờ trong run rẩy, vừa phập phồng lo sợ, vừa cầu mong cho ông chồng mọc sừng tóm được cả đôi và cắm sâu con dao vào ngay tim anh chàng Đan Thanh khả ố.

Sáng hôm sau trời xấu, từng làn gió ẩm thổi ngang; người khách không muốn ở lâu hơn, khước từ những lời mời mọc và xin về ngay. Liên Đài cũng có mặt khi khách lên yên. Nàng lơ đễnh bắt tay và từ biệt họ, cả tâm hồn nàng đều để vào đôi mắt hướng về bà khách đang đặt chân lên tay Đan Thanh, chàng giúp bà ta lên ngựa, bàn tay nắn quanh chiếc giày và siết mạnh chân người đàn bà một hồi. Tiễn khách xong, Đan Thanh phải vào làm việc trong phòng khách. Nửa giờ sau chàng nghe tiếng Liên Đài sai bảo gì ở nhà dưới, rồi nghe tiếng con ngựa được dắt ra. Người quý tộc già đến gần cửa sổ, lắc đầu mỉm cười nhìn xuống sân, và cả hai cùng nhìn cô nàng Liên Đài đang xa dần trên lưng ngựa. Cả ngày hôm ấy, bài văn La Tinh của họ không sửa chữa được bao nhiêu. Đầu óc Đan Thanh để tận đâu đâu, và ông chủ đáng mến đã cho chàng nghỉ sớm.

Đan Thanh tránh mọi người, chàng lén cưỡi con ngựa băng qua sân chạy thẳng một mạch ngược chiều với ngọn gió thu ẩm ướt và mát lạnh, chàng không ngừng thúc ngựa phi nhanh trong cánh đồng vàng úa. Chàng cảm thấy dưới mình con ngựa nóng ran, người chàng cũng nóng bừng.

Con ngựa băng qua những túp lều tranh, những đám rừng hoang, những đầm lầy đầy cây rong nước và mộc tặc. Chàng hít thở những luồng hơi dài trong ngày xám, vượt qua một thung lũng nhỏ có những cây trăn mọc rải rác, những khu rừng thông đầy nhựa, để đến một vùng truông vắng vẻ, đất màu nâu.

Trên đỉnh một ngọn đồi, chàng chợt thấy bóng Liên Đài hiện rõ trên đám mây trắng xám, và vội vàng thúc ngựa đến. Vừa thấy có người theo, Liên Đài liền quất ngựa chạy trốn, người nàng khi ẩn, khi hiện, tóc lòa xòa bay tung trước gió. Đan Thanh đuổi theo nàng như một anh thợ săn theo mồi, lòng vui như mở hội, chàng dịu dàng khuyến khích con vật vừa sung sướng đưa mắt nhìn cảnh vật: những cánh đồng nằm dưới thung lũng, từng đám cây trăn và phong, những bờ ao đất sét, và xa kia, một cô gái xinh đẹp đang chạy trốn tình yêu. Trong giây lát chàng đã đuổi kịp.

Khi Liên Đài biết chàng đã phóng gần mình, nàng thôi chạy, cho ngựa đi bước một và không hề nhìn lại phía sau. Nàng kiêu hãnh làm như không hay biết, cứ đi thẳng, như không hề có chuyện gì xảy ra, như chỉ có một mình nàng riêng ở đấy. Đan Thanh cho ngựa lại bên nàng, hai con vật bình thản sóng đôi nhưng hai tay kỵ mã thì nóng ran vì cuộc đuổi bắt. Chàng khẽ kêu: – “Liên Đài!”

Không có tiếng đáp. – “Liên Đài!” Cô gái vẫn làm thinh.

– Liên Đài, trông em phóng ngựa từ đàng xa thật đẹp, tóc em bay tung về sau như một dải sáng vàng óng. Đẹp làm sao! A, thật là tuyệt diệu, khi em chạy trốn anh, anh mới hiểu rằng em cũng có yêu anh đôi chút. Vậy mà anh không biết gì cả, chiều qua anh vẫn còn nghi ngờ, mãi đến khi em cố tránh anh, anh mới chợt hiểu. Cưng ơi, người đẹp của tôi ơi, chắc là em đã nhọc lắm, chúng ta xuống ngựa đi nào. Đan Thanh gọn gàng nhảy xuống ngựa, đồng thời nắm lấy cương ngựa của cô gái để nàng không còn chạy nữa. Mặt nàng trắng toát, nàng ngồi yên trên ngựa nhìn xuống, và khi được Đan Thanh bồng xuống, nàng òa khóc. Cẩn thận, chàng đưa cô gái ra cách đó một vài bước, dìu nàng ngồi trên cỏ úa và quỳ xuống cạnh nàng. Nàng cố nén những cơn thổn thức, và khi đã tự chủ lại nàng liền bảo:

– Anh ác lắm.

Nàng khó nhọc thốt từng tiếng: “Anh là một chàng họ sở, tôi muốn quên đi những gì anh vừa nói. Anh thực không biết trơ trẽn, anh không đáng nói với tôi những lời ấy chút nào. Làm sao anh có thể tin là tôi yêu anh được chứ? Anh nên quên điều đó đi! Làm sao tôi có thể quên được những gì tôi phải thấy đêm qua!

– Đêm hôm qua à? Em thấy gì lúc đó?

– Thôi anh đừng làm bộ như thế. Đừng chối nữa! Anh làm dáng với người đàn bà đó trước mắt tôi thật khả ố và trơ trẽn. Anh không biết hổ ngươi một chút nào cả sao, anh lại còn vuốt ve chân bà ta dưới gầm bàn nữa, ngay dưới bàn của tôi! ngay trước mắt tôi! Giờ đây người đàn bà ấy đi rồi, anh lại tính theo tôi! Thật đáng xấu hổ!

Từ nãy giờ Đan Thanh hối tiếc đã thốt lời trước khi bồng nàng xuống ngựa. Ngu ngốc quá, tình yêu không cần gì đến ngôn ngữ, đúng ra chàng nên im lặng.

Đan Thanh không nói nữa, chàng quỳ xuống một bên Liên Đài, và khi nàng nhìn chàng với đôi mắt đẹp tuyệt vời và đầy đau khổ, nỗi buồn của người thiếu nữ lan qua chàng, chàng cũng thật tình cảm thấy trong vụ này có chuyện đáng buồn khổ.

Nhưng dù cô gái nói gì đi nữa, chàng cũng khám phá ra tình yêu hình thành trong tia mắt, ngay cả niềm đau làm run rẩy đôi môi, tất cả đều do ái tình mà ra. Chàng tin nơi đôi mắt của Liên Đài hơn lời lẽ của cô gái, nhưng Liên Đài, nàng vẫn chờ câu giải đáp, vì thế nàng còn chua chát lặp lại:

– Anh thật đã mất hết xấu hổ rồi ư? Nàng vừa nói vừa nhìn chàng bằng đôi mắt đẫm lệ.

– Anh xin lỗi, chúng ta đã nói đến những điều không nên nói. Đó là lỗi của anh. Em hỏi anh có xấu hổ không? Vâng, dĩ nhiên là có. Nhưng dù sao, anh yêu em, và tình yêu thì không biết xấu hổ. Đừng giận anh nữa, em.

Liên Đài như không nghe thấy, nàng ngồi đó, đôi môi chua chát, mắt nhìn xa xăm như đang ngồi một mình. Chàng chưa bao giờ gặp tình cảnh này, nguyên do cũng chỉ tại vì chàng đã nói. Đan Thanh dịu dàng úp mặt xuống đầu gối nàng, như thế sẽ dễ dàng hơn trong việc vuốt ve cô gái. Tuy nhiên, chàng vẫn hơi buồn và lúng túng, cô gái hình như vẫn còn đau khổ: nàng ngồi bất động, lặng câm, đôi mắt xa vắng. Thật đáng buồn và khó xử biết bao! Nhưng đầu gối nàng vẫn ngoan ngoãn đón nhận không xua đuổi đôi má chàng trai đang áp lên đấy. Đan Thanh vẫn giữ nguyên mặt mình như thế, đôi mắt nhắm nghiền, để cho hình dáng thanh thanh, quý phái thấm vào tận đáy lòng. Sung sướng xen lẫn cảm động, chàng nghĩ đôi đầu gối thanh tao ấy thật hòa hợp với những ngón tay thon dài, xinh đẹp của nàng, với những chiếc móng cong cong nổi bật. Đan Thanh thầm cám ơn, đầu cúi sát vào gối nàng, để môi và má nói thay lời.

– Đây rồi, chàng cảm thấy một bàn tay ngượng ngập đang đặt nhẹ trên tóc mình. Ôi, đôi tay thân thiết làm sao! Đôi tay ve vuốt dịu ngọt mái tóc chàng, vụng về như con trẻ. Từ lâu, chàng đã quan sát cặn kẽ bàn tay ấy, chiêm ngưỡng và biết rõ nó như của chính chàng; những ngón tay như tháp bút, mảnh mai, với những chiếc móng hồng thon dài, uốn lượn. Giờ đây những ngón tay dài và dịu của người con gái đang rụt rè trò chuyện với khuy áo chàng, một ngôn ngữ thơ ngây đầy lo lắng, nhưng là ngôn ngữ của ái tình. Đầy biết ơn, chàng úp đầu vào đôi tay ấy để nhận lòng bàn tay thân thiết áp lên gáy và cổ mình. – “Đã đến giờ phải về thôi!”, nàng bảo.

Đan Thanh ngửng đầu lên, trìu mến nhìn cô gái. Chàng nhẹ hôn lên những ngón tay thon.

– Xin anh hãy đứng lên đi. Ta còn phải về nữa chứ. Chàng vâng lời ngay, cả hai cùng đứng dậy lên yên. Đan Thanh lòng tràn đầy hạnh phúc. Liên Đài xinh đẹp và tinh khiết làm sao, nàng âu yếm như con trẻ. Chàng chưa hôn nàng nhưng đã cảm thấy đầy đủ, cô gái đã tràn ngập trong chàng.

Họ phóng ngựa về nhanh, và mãi khi đến cổng, Liên Đài mới lo sợ nói:

– Chúng ta điên quá, lẽ ra không nên cùng vào một

lúc.

Đến phút cuối, khi anh chàng giữ ngựa đã đến, nàng vừa chạm chân xuống đất vừa hỏi nhanh vào tai chàng:

– Nói cho em nghe, đêm qua anh có ngủ với người đàn bà ấy không?

Chàng lắc đầu quầy quậy và tháo yên cương.

Đợi khi cha nàng đi khỏi, vào buổi chiều, nàng vào

phòng khách.

– Thật sự có đúng như vậy không? Nàng nôn nóng hỏi và chàng hiểu ngay ý định nàng.

– Nhưng tại sao anh lại trửng giỡn với bà ta thế ấy, trông lố bịch làm sao, chắc anh muốn làm bà ta mê anh?

– Chỉ tại vì em, hãy tin anh, ngàn lần anh chỉ muốn vuốt chân em hơn là chân bà ta, nhưng có khi nào chân em đến với anh dưới gầm bàn và có bao giờ em hỏi anh có yêu em đâu.

– Anh yêu em thật sự không, Đan Thanh?

– Anh rất yêu em.

– Rồi sẽ dẫn chúng ta đến đâu?

– Anh không biết, Liên Đài, và anh cũng không cần biết đến. Yêu em cũng đủ làm anh vui sướng, anh không muốn nghĩ đến những gì sẽ xảy ra. Anh sung sướng khi thấy em phi ngựa, nghe tiếng em nói và được từng ngón tay em lướt trên tóc, và càng sung sướng khi được phép hôn em.

– Người đàn ông chỉ được phép hôn vị hôn thê của mình, anh không biết điều ấy sao, Đan Thanh?

– Không anh chưa biết, mà tại sao anh phải biết đến điều ấy chứ? Em cũng như anh đều biết rằng em không thể nào trở thành vị hôn thê của anh được.

– Đúng vậy. Vì anh không thể trở thành chồng của em, sống mãi bên em, thật là có lỗi nếu anh nói chuyện yêu đương với em. Anh có nghĩ là anh sẽ quyến rũ được em không?

– Anh không nghĩ, không tin gì cả, Liên Đài. Anh nghĩ ít hơn em tưởng. Anh không ao ước là kẻ mê hoặc và làm em trở nên kiêu hãnh.

– Rất tiếc là anh không thể làm em hài lòng. Nhưng anh chẳng thích thú gì để làm em tự tôn. Em đẹp và anh muốn nói để em hiểu là anh biết chiêm ngưỡng sắc đẹp của em. Em bắt anh phải nói với em bằng lời nhưng anh biết cách nói không cần lời hay gấp ngàn lần. Với lời nói anh không cho em được gì, anh không hiểu gì nơi em và em cũng không học gì nơi anh.

– Em cần học điều gì nơi anh?

– Anh phải học em và em cần học anh. Nhưng em không muốn thế. Em chỉ muốn yêu người đàn ông nào sẽ thành hôn với em. Hắn sẽ chê cười vì em chẳng biết gì, kể cả hôn cũng không.

– Vậy anh muốn dạy em bài học hôn phải không ông thầy?

Chàng cười theo nàng. Tuy không thích những lời nàng nói, chàng vẫn nhận ra tính trẻ con qua dáng điệu, câu nói, nhất là lòng thèm khát và bối rối vì muốn tự kiềm chế.

Chàng không trả lời và mỉm cười. Đôi mắt chàng bám riết và thôi miên đôi mắt e ấp của nàng, tuy cố chống trả nàng vẫn ngã quỵ. Từ từ gương mặt chàng áp lại gần cho đến khi đôi môi họ gặp nhau. Môi chàng phớt nhẹ lên môi nàng và được đáp trả hằng giờ rồi họ rời nhau. Sau nụ hôn bé bỏng, lần khác nàng lại hôn chàng rất nồng cháy nhưng không để chàng đụng tới người. Họ vẫn chuyện trò với nhau, ngôn ngữ mới lạ, khác với ngày đầu. Họ đặt tên mới cho nhau, nàng thích kể lại thuở ấu thơ với những giấc mơ và trò chơi. Nàng cũng thường nói về tình yêu tội lối của họ vì Đan Thanh không thể cưới nàng, giọng nàng buồn bã vẻ chịu đựng, một tấm màn tang u buồn bí ẩn phủ lên mối tình của họ.

Đây là lần thứ nhất, ngoài cảm giác ham muốn Đan Thanh còn biết yêu một người đàn bà.

Một lần Liên Đài bảo chàng: – “Anh rất đẹp trai, có vẻ sung sướng. Nhưng trong đáy mắt anh không gặp tươi vui, chỉ có âu sầu, như thể đôi mắt anh biết hạnh phúc không thực hữu, và tất cả những gì đẹp và yêu thương đều không tồn tại với chúng ta. Em chưa thấy ai có đôi mắt tuyệt đẹp và u buồn như anh. Có lẽ vì anh là kẻ không nhà. Anh đến với em từ rừng xanh, và một ngày kia anh lại trở về nơi ấy để say ngủ trên đám rong rêu và tiếp tục lang thang. Nhưng còn mái nhà nào cho em? Khi anh đi rồi, tuy em vẫn còn cha, em gái, căn phòng nhỏ và khung cửa sổ để em ngồi đấy và nhớ đến anh, nhưng còn đâu nữa mái ấm của em?”

Chàng để yên nàng nói, có khi mỉm cười, có khi thoáng buồn, chàng không bao giờ dùng lời nói an ủi nàng, chỉ biết êm ái vuốt ve, để nàng tựa đầu vào ngực, ru nàng vào cơn mê với những lời ca không ý nghĩa như vú già ngồi hát ru em. Có lần Liên Đài bảo: – “Em thực sự muốn biết anh sẽ ra sao, Đan Thanh. Em vẫn thường thắc mắc. Anh có một cuộc đời không bình thường, không dễ dàng. Em mong anh được yên ổn. Đôi khi em nghĩ là anh sẽ trở thành thi sĩ, ảo tưởng và mộng đời của anh sẽ dệt những vần thơ bất tuyệt. Anh sẽ lang thang khắp chốn và tất cả đàn bà đều yêu anh, nhưng anh luôn luôn sống đơn độc. Anh nên quay về tu viện, về với bạn anh, người bạn mà anh đã kể nhiều với em. Em sẽ cầu nguyện cho anh đừng gục chết hiu quạnh giữa rừng.”

Giọng nàng thâm trầm, đôi mắt xa vắng. Nhưng rồi nàng lại cười, cùng chàng phi ngựa qua vùng đất vào buổi tàn thu hoặc đùa giỡn với nhau hoặc ném vào nhau nắm lá, trái khô.

Một đêm Đan Thanh nằm trong giường chờ giấc ngủ đến. Tim chàng, trĩu nặng vì cơn đau êm nhẹ của tình yêu, đang đập mạnh trong lồng ngực. Ngọn gió cuối thu đang thổi ào trên mái ngói. Nằm im chờ giấc mãi không đến đã thành thói quen; theo lệ thường mỗi tối, chàng thầm đọc bài thánh ca kính dâng lên Đức Mẹ:

Tota pukhra es, Maria,

et macula originalis nonest inte

Tu laetitia Israel,

tu advocata peccatorum!

Theo tiết điệu êm ái bài ca đã thấm sâu vào tâm khảm Đan Thanh, và bên ngoài gió vẫn réo rắt tiếng hát của rừng thu, của cuộc sống tranh giành và lang thang, của những mảnh đời phiêu bạt không nhà. Chàng nghĩ đến Liên Đài, nhớ đến Huyền Minh và mẹ chàng, lòng trào dâng niềm khắc khoải chán chường.

Đột nhiên chàng nhìn ra cửa, không tin vào mắt mình. Cửa phòng vụt mở và trong đêm tối bóng một chiếc áo ngủ dài trắng toát bước vào. Liên Đài lướt êm không một tiếng động với đôi chân trần trên sàn đá, nàng khẽ đóng cửa và ngồi xuống giường.

– Liên Đài, chàng thì thào, con mang nhỏ, đóa hoa trắng của anh, em đang làm gì?

– Em chỉ đến với anh trong phút chốc. Em đến chỉ để nhìn Đan Thanh vàng ngọc của em trong giấc ngủ.

Một lát sau, nàng nhẹ nhàng đẩy bàn tay chàng ra, hôn lên đôi mắt và đứng dậy biến mất không một tiếng động.

Tiếng cửa vang lên cọt kẹt, gió lùa vào xà nhà rít lên. Tất cả đều lạ lùng và bí hiểm, hứa hẹn lẫn hăm dọa. Đan Thanh không còn biết mình nghĩ và làm gì. Chàng trở dậy sau giấc ngủ mộng mị, mặt gối ướt đẫm nước mắt.

Vài đêm sau, bóng trắng dịu dàng và ma quái ấy lại xuất hiện bên chàng khoảng mươi phút như lần trước.

– Đan Thanh anh, nàng thỏ thẻ bên tai chàng, thật là đau buồn vì không bao giờ em sẽ thuộc về anh. Hạnh phúc bé nhỏ của chúng ta sẽ không bền vững, bí mật của chúng ta sẽ khó giữ được. Liên Kiều đã nghi ngờ, nó sẽ bắt em thú thật. Rồi ba em sẽ hay biết và nếu ông bắt gặp thì Liên Đài của anh chỉ còn nước chết, hỡi con chim xinh xinh của em, vì qua màn lệ em sẽ thấy người yêu của em bị treo cổ trên cây, thân đong đưa trước gió. Anh nên đi xa, đi ngay bây giờ, trước khi ba em trói anh và treo anh lên. Em đã trông thấy một người treo một tên trộm. Em không chịu đựng nổi khi thấy anh như thế. Tốt nhất anh nên đi xa và hãy quên em. Em không muốn anh chết, anh yêu dấu, em không muốn chim muông đến khoét mắt xanh biếc của anh. Nhưng không anh ơi! Nếu anh xa em, còn một mình làm sao em sống được?

– Em muốn đi theo anh không, Liên Đài? Hai ta sẽ được tự do giữa trời cao bể rộng.

– Vậy là quá đẹp, thật tuyệt diệu được đi lang thang khắp chốn với anh. Nhưng em không thể. Em không ngủ được trong rừng, thiếu mái nhà ấm cúng, tóc phủ đầy rơm rạ, em không sống như thế được. Em cũng không thể bôi nhục cha em. – Không anh đừng nói nữa, em không dám mơ tưởng đến. Em không thể. Em không thể ăn trong một chiếc dĩa dơ bẩn hoặc ngủ trên chiếc giường của người bệnh cùi. Chúng ta không có duyên với những gì tốt đẹp, ta sinh ra là để đau khổ. Hỡi anh yêu quý, rồi có lúc người ta sẽ treo cổ anh. Còn em, tuổi xuân sẽ bị khóa chặt trong phòng để rồi tàn tạ nơi một nhà tu kín. Anh phải rời xa em, Đan Thanh yêu mến, đi tìm tình yêu nơi bọn gái lang thang và thôn phụ. Anh ơi! Anh hãy đi đi, đi trước khi người ta đến bắt trói anh. Không bao giờ chúng ta được hạnh phúc bên nhau!

Lúc ban đầu chàng đều nhìn hai chị em dưới cùng một nhãn quan, cả hai đều đáng yêu, nhưng Liên Đài đẹp và quyến rũ hơn, chàng đã theo tán tỉnh cả hai. Và bây giờ thì Liên Đài đã chiếm trọn trái tim chàng. Chàng yêu nàng tha thiết đến mức độ từ bỏ lòng ham muốn chiếm đoạt nàng. tâm hồn nàng trở nên thân thuộc và yêu quý đối với chàng. Cả hai đều hòa hợp tâm hồn vào nhau như một do bản chất thơ dại, từ ái dễ sinh buồn. Chàng thường ngạc nhiên và thích thú về sự tương đồng giữa tâm hồn và thể chất của nàng, khi nàng làm hoặc nói một điều gì biểu lộ một ước ao hoặc một quan điểm, lời lẽ và thái độ tâm hồn nàng như được tạo nắn cùng một hình thái với sóng mắt và mười đầu ngón tay.

Giữa lúc chàng nghĩ là mình đã nhận ra đường nét cơ bản cấu tạo con người nàng, từ thể chất đến tâm hồn, chàng vẫn muốn ghi lại và tái tạo hình dáng ấy. Trên vài tờ giấy, chàng đã kín đáo phác họa lại hình thể chiếc đầu, đôi mắt, bàn tay và đầu gối theo ký ức.

Cô bé Liên Kiều lại gây thêm rắc rối. Nàng đã đoán chị mình đang chìm đắm trong biển tình, và những giác quan của nàng tò mò tham luyến về thiên đường hạnh phúc ấy dù tâm trí bướng bỉnh của nàng không muốn tự thổ lộ.

Thái độ nàng đối với Đan Thanh ác cảm và lạnh nhạt rõ rệt. Có những khi vô ý, nàng nhìn chàng ái mộ pha lẫn tò mò thèm khát. Đối với Liên Đài, nàng thường tỏ ra dịu dàng và thỉnh thoảng vào phòng thăm chị, thở bầu không khí luyến ái nhục thể, rồi nàng cho chị biết là mình đã rõ sự thầm lén của chị, và cũng không giấu lòng khinh rẻ chị.

Cô bé đẹp quyến rũ khó chịu ấy đã len vào giữa đôi tình nhân để thưởng thức hương vị yêu thương vụng trộm, hoa mộng khát khao, tuy giả bộ ngây thơ, nhưng thực sự cô bé đã biết hết. Cô nhanh chóng tạo uy quyền đối với hai người. Liên Đài đau khổ nhiều hơn Đan Thanh, vì chàng ít gặp cô bé ngoài bữa ăn. Liên Đài cũng nhận biết không phải là Đan Thanh không cảm xúc trước vẻ duyên dáng của Liên Kiều, đôi khi nàng thấy Đan Thanh nhìn ngắm Liên Kiều với đôi mắt mê mẩn. Nàng không dám nói gì, mọi thứ đều rắc rối và nguy hiểm. Không nên để Liên Kiều phật ý hoặc nổi giận. Mối tình thầm kín của họ có thể bị phát giác hằng ngày, hằng giờ và hạnh phúc mong manh trong âu lo có lẽ sẽ kết thúc trong hãi hùng.

Có những lúc Đan Thanh tự hỏi sao từ lâu chàng vẫn không bỏ đi. Chàng sống trong một tình thế thật khổ sở: được yêu nhưng không hy vọng hưởng lạc thú ân ái mà chàng đã từng quen thuộc. Giác quan chàng luôn kích động đòi hỏi không bao giờ chịu yên, dù trong nguy hiểm thường trực. Tại sao chàng lại ở đây để chấp nhận tất cả những tình cảm rắc rối bấn loạn này? Đây là những kinh nghiệm, xúc động tâm tư của kẻ sống định cư, đứng đắn, dưới mái ấm gia đình. Phải chăng một gã không nhà, không sở hữu như chàng lại không có quyền tự thoát ra khỏi, và khinh bỉ những phức tạp tế nhị ấy hay sao? Vậy chàng có quyền đó, thật là điên dại nếu muốn tìm nơi đây một tổ ấm, chàng sẽ phải trả giá bằng đau khổ và phiền muộn. Nhưng chàng vẫn làm. Chàng sẵn lòng chịu đựng và trong tâm khảm cảm thấy vui sướng. Tuy rồ dại, rắc rối, căng thẳng nhưng vẫn là một cuộc sống tuyệt vời. tình yêu thâm trầm u ẩn của chàng thật đẹp, thật tuyệt, trong cuồng điên vô vọng, trong những đêm dài thức trắng nghĩ vơ vẩn, trên bờ môi đau khổ của Liên Đài, trong giọng nói xót xa chịu đựng của nàng khi tỏ tình. Chỉ mới vài tuần mà gương mặt tươi trẻ của Liên Đài đã hằn lên nét âu sầu. Chàng cảm thấy một việc làm thật đẹp, thật quan trọng đang chờ chàng đó là vẽ lại những đường nét, chàng tự thấy mình đã trở nên một con người khác, già hơn, hiểu biết hơn, có nhiều kinh nghiệm, tuy không vui sướng hơn nhưng chín chắn và tâm hồn thêm phong phú. Chàng đã bước qua tuổi ấu thơ.

Liên Đài bảo chàng, giọng nàng dịu dàng xa vắng: “Anh không nên buồn vì em, em muốn mang đến anh niềm vui, thấy anh được sung sướng. Tha thứ cho em nếu em đã làm anh buồn, em đã truyền sang anh nổi niềm khắc khoải sầu thương. Ban đêm em có những giấc mơ lạ kỳ: em luôn luôn đi trong sa mạc mênh mông tăm tối. Em không thể tả được cái mênh mông tăm tối ấy, và em bước đi tìm kiếm anh, nhưng anh không ở đấy và em biết là em đã lạc mất anh rồi, em lại đi, đi mãi và chỉ có mình em đơn độc. Rồi thức giấc em lại nghĩ: ôi! thật hay, thật tuyệt diệu, anh vẫn còn đây, em vẫn được nhìn thấy anh có lẽ còn nhiều tuần, nhiều ngày, em không cần biết, em chỉ cần biết là anh vẫn còn đây.”

Một buổi sáng tinh mơ, Đan Thanh thức dậy nhưng còn nằm dài trong giường. Những hình ảnh đứt đoạn trong giấc mơ vẫn ám ảnh chàng. Chàng đã mơ đến mẹ chàng và Huyền Minh, chàng không thể nhận rõ gương mặt hai người. Khi chàng cố thoát khỏi giấc mơ rối rắm, một tia sáng lóe lên từ khe cửa sổ, tia sáng lạ kỳ rực chiếu làm chàng chú ý. Chàng trổi dậy chạy đến khung cửa và nhìn thấy cửa cuốn, nóc tàu ngựa, cổng sân, phía bên kia một quang cảnh toàn diện bừng bừng tỏa trong màu sáng trắng xanh giữa vùng tuyết phủ chớm đông. Chàng bàng hoàng vì nội tâm bấn loạn, thật tương phản với ngoại cảnh vắng lặng của buổi đông về: đồng cỏ, rừng núi, ao hồ thật tuyệt đẹp và tịch mịch, tất cả đã cam chịu gió mưa bão tuyết, cả những cây phong và trần bì xinh xắn dễ thương cũng đành khuất phục dưới trời đông. Nhưng lòng người sao không thể như cỏ cây, không học hỏi được nơi thiên nhiên? Chìm vào tư lự, chàng bước ra khỏi sân, chân đạp trên tuyết, tay chạm vào tuyết, hướng đến khu vườn và qua hàng giậu trắng xóa, một khóm hồng mọc cao cong oằn vì lớp tuyết trên cành.

Khi bữa điểm tâm được dọn với bột lúa mạch nấu với sữa, ai cũng nhắc đến lớp tuyết rơi đầu mùa. Mọi người, nhất là các cô gái đều ra hết bên ngoài. Năm nay tuyết rơi muộn, Giáng Sinh sắp đến. Nhà quý tộc nói về vùng đất phía nam nơi tuyết vẫn chưa rơi. Nhưng biến cố làm Đan Thanh không sao quên được trong buổi đầu tiên vào đông ấy, đã đến với chàng ngay sau đêm tuyết rơi.

Cả hai chị em đã gây gỗ nhau từ lúc ban ngày mà Đan Thanh không hề biết. Đêm xuống, Liên Đài vào phòng chàng như thường lệ. Nàng im lặng ngồi bên chàng.

Chưa được bao lâu, bỗng nhiên nàng kinh hãi bật dậy, cặp mắt tròn xoe. Đan Thanh cũng kinh hoàng không kém khi thấy cửa phòng chàng mở ra và một bóng người lướt vào. Vì quá sợ chàng chưa nhận ra ngay là ai. Chỉ khi chiếc bóng tiến sát bên giường và cúi xuống chàng mới nhận ra là Liên Kiều.

Từ sau buổi gặp nhau lạ kỳ và khác thường ấy, cả ba lại rơi vào nỗi cô đơn đăm chiêu. Đan Thanh chỉ ngủ thiếp vào quá nửa đêm, Liên Kiều thì mãi đến gần sáng, còn Liên Đài trằn trọc cho đến lúc ngày vừa lên giữa vùng tuyết trắng. Rồi nàng trổi dậy, mặc áo vào và quỳ rất lâu trước cây thánh giá trong phòng để cầu nguyện; cho đến khi nghe tiếng chân cha nàng lên cầu thang, nàng xin thưa chuyện cùng cha. Nàng quyết định chấm dứt cuộc tình, không phân biệt sự gìn giữ trinh tiết của em nàng với lòng ghen tuông của chính mình. Nàng kể hết cho cha những điều cần thiết, không đả động đến Liên Kiều.

Sáng hôm ấy, khi Đan Thanh vào phòng sách vào giờ thường lệ, chàng gặp nhà quý tộc, chân mang ủng, mặc áo khoác, đeo kiếm thay vì đi dép và mang áo nỉ như thường ngày. Chàng biết ngay là sắp có chuyện.

– Anh đội mũ vào, tôi cần đi với anh.

Đan Thanh lấy mũ máng trên đinh và bước theo ông chủ, xuống thang băng qua sân và ra ngoài cổng. Tiếng giày họ lạo xạo trên lớp tuyết mỏng; rạng đông vẫn ửng hồng nơi góc trời. Nhà quý tộc im lặng đi trước; chàng trẻ tuổi theo sau; nhiều lần chàng quay lại căn nhà, nhìn lên khung cửa sổ phòng chàng, khoảng sân, mái nhà phủ tuyết, cho đến khi tất cả đều vuột xa tầm mắt. Chàng sẽ không còn thấy nữa mái nhà xưa, khung cửa, phòng sách, căn phòng của chàng và hai chị em nàng. Chàng từng xem thường chuyến ra đi đột ngột nhưng hiện giờ tim chàng quặn thắt, đau xót vì phải bỏ đi như vậy.

Họ đi như thế khoảng một giờ, không ai nói năng và Đan Thanh bắt đầu nghĩ đến số mạng của chàng. Nhà quý tộc mang súng, có lẽ ông ta muốn giết chàng. Nhưng chàng không tin như thế. Cũng không nguy hiểm lắm; chàng chỉ cần chạy nhanh và ông ta chẳng làm gì được với thanh kiếm. Không, tính mệnh chàng chưa đến nỗi nguy. Nhưng chàng khổ sở mỗi bước đi sau người mà chàng đã lầm lỗi, một người nghiêm trang. Cuối cùng nhà quý tộc dừng bước.

Ông nói với chàng giọng nghiêm trọng:

Từ nơi đây, anh tiếp tục đi một mình, luôn luôn theo hướng này, anh sẽ sống lại cuộc đời lang thang như trước. Nếu anh chường mặt gần nhà tôi thì anh mất mạng. Tôi không thích trả thù anh, đáng lý tôi phải sáng suốt, đừng cho phép một người quá trẻ như anh sống thân mật với hai đứa con gái tôi. Nếu anh cả gan trở lại, anh sẽ hết thở. Đi đi, xin Chúa tha tội cho anh.

Ông ta đứng giữa ánh mai mờ ảo,với bộ râu điểm bạc gương mặt ông như cạn sức sống. Ông đứng đấy như bóng ma cho đến khi Đan Thanh biến mất sau dãy đồi. Màu rám hồng tô trên nền trời nhiều mây đã nhạt dần, mặt trời vẫn chưa mọc, và hoa tuyết lại rơi rơi e ấp.

Advertisements
Chuyên mục:Uncategorized
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: