Trang chủ > Uncategorized > Chương 6

Chương 6

Một ngày kia, cha An cho gọi Đan Thanh đến phòng thuốc của ông, nơi gian phòng xinh xắn với mùi cây cỏ thuốc xông hương êm dịu. Đan Thanh có thể nhận ra chỗ ấy. Vị Linh mục chỉ cho chàng xem một cây khô nhỏ giữ cẩn thận giữa những tờ giấy, và hỏi chàng có biết cây ấy không và có thể cho ông biết rõ ràng về nó ở dưới kia, trong những cánh đồng không. Dĩ nhiên là Đan Thanh có thể làm việc ấy: cây nhỏ kia tên là cây cỏ Saint- Jean. Chàng chỉ rõ tất cả những tính chất của nó. Hài lòng, ông già cắt phần việc cho người bạn trẻ ấy trong giờ học chiều, đi hái cho ông một thúng cỏ ấy và chỉ những vùng lân cận mà cây ấy mọc nhiều nhất.

Này cậu bé yêu mến, để bù công khó của con, con sẽ được nghỉ một buổi chiều. Con sẽ không phàn nàn về điều đó và sẽ không mất mát gì cả. Sự hiểu biết về thiên nhiên cũng chính là một khoa học, không phải chỉ có một môn văn pháp ngốc nghếch của các con mà thôi.

Đan Thanh cảm ơn ông nồng nhiệt về công việc ông giao phó. Nhặt những cây cỏ trong vài giờ thay vì ngồi trên ghế nhà trường là một nguồn vui vô tận của chàng. Để được hân hoan tột cùng Đan Thanh xin người giữ ngựa giao cho giữ con Mây Mây và lập tức sau bữa ăn trưa, chàng đi đến chuồng lấy con ngựa. Nó nồng nhiệt đón tiếp chàng và ra đi vừa nhảy cỡn trong ánh nắng ấm. Trong chừng hơn một tiếng đồng hồ Đan Thanh phi ngựa vừa thưởng thức không khí bao la và hương thơm của những cánh đồng, rừng, nhất là cái thú được ngồi trên yên ngựa. Rồi chàng nghĩ đến công việc được giao phó và tìm một trong những nơi vị linh mục đã chỉ. Ở đấy Đan Thanh buộc ngựa dưới bóng một cây phong nói chuyện với nó, cho nó ăn bánh mì, và bắt đầu đi tìm cỏ, ở đây có những đám đất hoang với muôn ngàn loại cỏ mọc đầy. Những cây anh túc nhỏ muộn màng với những bông hoa cuối mùa nhợt nhạt và nhiều vỏ hạt đã chín mùi dựng lên giữa những cành giã đậu khô héo, những cành rau diếp hoang trổ hoa màu xanh da trời và những cành cây lam nhạt màu. Vài đống đá chồng chất giữa cánh đồng làm chỗ trú ẩn cho rắn mối; chính nơi đây có những cành cỏ Saint- Jean đầu tiên hoa vàng và Đan Thanh bắt đầu hái. Khi đã hái được một nắm đầy chàng ngồi xuống trên những tảng đá nghỉ mệt. Trời nóng bức, Đan Thanh nhìn thèm thuồng về phía bóng đen dày đặc của khu rừng đằng xa, nhưng cậu cũng không muốn đi quá cách xa những đám cỏ và con ngựa mà từ nơi cậu đang đứng, chàng còn nhìn thấy được. Đan Thanh ngồi trên sỏi nóng, lặng lẽ nhìn những con rắn mối chạy trốn rồi trở lại, ngừi mùi cỏ Saint- Jean và nâng những cánh hoa nhỏ lên ánh sáng để ngắm muôn ngàn lỗ kim châm.

Thật lạ lùng, chàng nghĩ, mỗi một ngọn lá nhỏ trong hàng trăm ngọn này đã tự đâm thủng tạo một nền trời đầy sao như một tấm đồ thêu tinh vi. Mọi sự thật đều kỳ quặc và khó hiểu: những con rắn mối, những cây nhỏ và ngay những tảng đá nữa, tất cả cha An, người rất thân thiết với chàng, chính ông cũng không còn có thể tự hái lấy cây cỏ Saint- Jean của ông. Chính là vì cặp giò của ông không làm việc nữa, có những ngày ông không còn cử động được và tất cả thuốc men tất cả y thuật của ông không thể cứu chữa ông. Có lẽ một ngày sắp đến ông sẽ chết và những cây cỏ thuốc sẽ cứ tiếp tục xông hương gian phòng ông, nhưng vị linh mục già sẽ không còn ở đấy nữa! Cũng có thể là ông sẽ còn sống lâu nữa, mười, hai mươi năm và ông sẽ còn cũng mớ tóc lơ thơ ấy, cũng những đường nhăn buồn cười ấy xung quanh đôi mắt; nhưng còn chàng, Đan Thanh, chàng sẽ ra sao trong hai mươi năm nữa? Ôi, mọi sự thật đều không thể hiểu được và chung quy đều buồn, mặc dù cũng rất đẹp. Ta không biết gì cả. Ta cứ sống, đi tung tăng trên đất hay phi ngựa qua rừng, và biết sự vật đang phóng về ta những tia nhìn khiêu khích hay hứa hẹn hoặc làm lòng ta tràn ngập những khát thèm; một ngôi sao về chiều, một hoa lọng màu xanh, một chiếc hồ biêng biếc với bờ lau sậy, tia nhìn của một người đàn ông hay một chị bò. Và đôi khi người ta có cảm tưởng rằng, một cái gì bất ngờ sẽ xảy đến ngay lúc này, một cái gì mà người ta đã ước ao từ lâu, một bức màn đang bao phủ mọi vật sắp rơi xuống; rồi mọi sự qua đi mà không có gì xảy ra cả, sự bí ẩn vẫn không được cởi mở, cái bùa chú huyền nhiệm vẫn còn trên sự vật, và cuối cùng, người ta già đi, với những dáng điệu láu vặt như Cha An, với dáng đi của một hiền nhân như Cha Từ Vân, và có lẽ người ta vẫn không biết gì và cứ ở đấy để chờ đợi, Đan Thanh ngắt một chiếc vỏ ốc, nó gây một tiếng động khẽ khi lướt qua những tảng đá; mặt trời đã làm cho nó nóng cháy. Chàng ngây người ngắm nhìn những đường ngoằn ngoèo của vỏ ốc, đường xoắn trôn ốc và chiếc vương miện tí hon kỳ dị tinh vi ở đầu chót, và miệng vỏ trống rỗng với những ánh xà cừ. Chàng nhắm mắt để biết những hình dáng và chỉ sờ bằng những ngón tay: đấy là một thói quen từ lâu và một trò chơi. Xoay vỏ chiếc ốc giữa các ngón chàng để chúng lướt trên chiếc vỏ ấy vừa dõi theo những hình tích, không đè ép, như để mơn trớn chàng thưởng thức sự mầu nhiệm của những hình dáng kia, một vẻ duyên dáng của nó. Đan Thanh mơ màng nghĩ đây là một trong những bất tiện của học đường và của kiến thức khoa học: trí tuệ dường như có khuynh hướng trình bày sự vật như thể chúng chỉ có hai chiều. Chàng cảm thấy ở đấy có một khuyết điểm có thể làm hỏng mọi hoạt động tri thức; nhưng chàng không tài nào định rõ tư tưởng ấy và vỏ ốc tuột khỏi các ngón tay chàng. Chàng cảm thấy mệt và buồn ngủ. Chàng ngủ thiếp dưới ánh nắng, đầu cúi trên những cây cỏ hái được đang héo tàn tỏa ra một mùi hương càng lúc càng nồng. Những con rắn mối chạy trên giày chàng, những cây cỏ héo úa trải trên gối chàng; dưới cây phong, Mây Mây đang đợi chờ, nóng nảy.

Từ khu rừng xa một người nào đi đến: một người đàn bà trẻ với chiếc áo dài xanh đã bạc màu, một chiếc khăn tay đỏ quấn quanh mớ tóc đen, mặt rám đi vì nắng hạ. Người đàn bà tiến đến gần, tay cầm chiếc ba- lô, mồm ngậm một chiếc hoa cẩm chướng như nhung đỏ thắm.

Nàng thấy người đàn ông ấy, ngồi ngắm chàng rất lâu từ xa một cách tò mò khiêu khích, thấy chàng ngủ, rón rén đến gần bằng đôi chân trần màu bồ quân, dừng lại trước Đan Thanh, rất gần chàng và nhìn. Sự khiêu khích của nàng tan biến: người con trai xinh đẹp đang say ngủ kia không có vẻ nguy hiểm, nàng thích chàng. Chàng đến đây làm gì trong cánh đồng hoang? Nàng mỉm cười nhận ra rằng chàng đã hái những bông hoa, chúng đã tàn.

Đan Thanh bừng tỉnh khỏi đám rừng mộng mị và mở mắt. Đầu chàng buông nghỉ một cách ẻo lả, nó đang nằm trên đùi một người đàn bà. Trên đôi mắt ngạc nhiên còn ngái ngủ của chàng, rất gần, có một đôi mắt xa lạ đang dán chặt lên, nóng bỏng, màu nâu. Chàng không sợ hãi, không có gì nguy hiểm; những đồng tử nóng bỏng u huyền đang dịu dàng rưới lên mình chàng ánh sáng của chúng. Khi ấy, trước cái nhìn ngạc nhiên của Đan Thanh, người đàn bà bắt đầu mỉm một nụ cười duyên dáng, và chậm rãi, chàng cũng bắt đầu mỉm cười. Mồm người đàn bà cúi xuống trên đôi môi hé mở của chàng. Họ chào nhau trong một chiếc hôn âu yếm, chiếc hôn tức thì gợi lại trong Đan Thanh kỷ niệm về buổi chiều vào làng, về cô bé tóc bím. Nhưng chiếc hôn không chấm dứt, đôi môi người đàn bà cứ vướng vít trên môi chàng, tiếp tục trò chơi của chúng, trêu chọc, khêu gợi, và cuối cùng xâm chiếm lấy môi cậu thanh niên với một vẻ tham lam dữ dội, chiếm hữu dòng máu của cậu, thức nó dậy từ những chiều sâu thẳm và trong một trò chơi câm lặng lâu dài, người đàn bà da nâu hiến mình cho chàng trai trẻ, từ từ dạy vỡ lòng cho chàng để chàng kiếm tìm và bắt gặp, kích thích sự hăng hái của chàng và làm dịu ngọn lửa của chàng. Chàng đã được hiến dâng hạnh phúc khoái lạc và ngắn ngủi của ái tình, nó cháy lên trong một ánh lửa dữ dội, dịu dần, tắt ngấm. Chàng nằm đấy, đôi mắt nhắm nghiền, không ai nói một lời. Người đàn bà vẫn im lặng dịu dàng vuốt tóc chàng, để cho chàng từ từ hồi tỉnh. Cuối cùng chàng mở mắt.

– Này, thế em là ai? Chàng hỏi.

– Em là Li- Liên, nàng nói.

– Li- Liên, chàng lặp lại, thưởng thức tên nàng. Li- Liên, em yêu dấu!

Nàng kề miệng gần tai chàng và thì thầm:

– Nói em nghe, đây là lần đầu tiên sao? Anh chưa hề yêu ai trước em?

Chàng lắc đầu, rồi bất chợt đứng lên, đưa mắt nhìn quanh, nhìn sang bên kia cánh đồng và nhìn bầu trời.

– Ồ, chàng kêu lên, mặt trời đã xuống thấp, tôi phải

về.

– Về đâu thế?

– Về tu viện, đến cha An.

– Ồ, Thánh Ân? Anh ở đấy à? Thế anh không muốn ở gần bên em nữa?

– Tôi muốn lắm.

– Thế thì ở lại đi!

– Không, sẽ không tốt. Tôi cần phải hái thêm cỏ.

– Anh ở tu viện à?

– Phải, tôi học ở đấy. Nhưng tôi sẽ không ở lại đấy nữa. Tôi có thể đến nhà em không, Li- Liên? Em ở đâu? Nhà em đâu?

– Em không ở đâu cả, anh yêu dấu. Nhưng anh không muốn cho em biết tên sao? A! Tên anh là Đan Thanh? Hãy hôn em thêm lần nữa, hỡi đôi môi vàng xinh đẹp, sau đó anh có thể đi.

– Em không ở đâu cả sao? Thế đến đêm em ngủ nơi

nào?

– Với anh, nếu anh muốn, trong rừng hay trên cỏ.

Anh có lại đêm?

– Ồ có! Ở đâu? Tôi sẽ gặp lại em ở đâu?

– Anh có biết nhại tiếng cú kêu không?

– Tôi chưa hề thử!

– Thử đi!

Chàng thử. Nàng cười lớn và tỏ vẻ hài lòng.

– Thế thì đêm nay anh hãy ra khỏi tu viện và bắt chước cú kêu. Em sẽ ở vùng quanh quẩn. Anh có thích em không, hỡi Đan Thanh, cậu bé nhỏ của em?

– Ồ, tôi thích em lắm, Li- Liên. Tôi sẽ đến. Xin Chúa giữ gìn em. Tôi phải đi đây.

Trên yên ngựa nhễ nhại mồ hôi, Đan Thanh về đến tu viện khi đêm xuống và rất sung sướng thấy cha An khá bận. Một sư huynh đã nô đùa chân không trong suối và đã dẫm phải một mành vỡ nơi bàn chân.

Bây giờ phải tìm Huyền Minh. Chàng hỏi một sư huynh phục dịch ở phòng ăn. Không, người ta cho chàng biết Huyền Minh không đến ăn chiều. Đấy là ngày chàng nhịn đói. Chắc hẳn chàng đang ngủ, vì đêm nay chàng phải thức. Đan Thanh chạy đi. Trong thời kỳ cấm phòng dai dẳng này bạn chàng ngủ trong một phòng kín để tẩy tội ở phía trong tu viện. Không suy nghĩ, Đan Thanh chạy đến đấy, lắng nghe ngoài cửa. Im lặng hoàn toàn. Đan Thanh nhè nhẹ đi vào. Mặc dù điều ấy bị cấm nhặt, lúc đó chàng không màng lo đến. Huyền Minh duỗi mình trên tấm ván hẹp, như một người chết trong bóng tối mờ mờ, đang nằm ngửa cứng đờ, với nét mặt xanh tiều tụy, hai bàn tay tréo lại trên ngực. Nhưng mắt chàng mở lớn không ngủ. Chàng im lặng nhìn Đan Thanh, không khiển trách cậu, nhưng không cử động và rõ ràng chàng rất xa vắng với lúc này và thế giới này, chìm đắm trong trầm tư, đến nỗi chàng khó lòng nhận ra bạn và hiểu những lời bạn.

– Huyền Minh! Xin anh tha thứ cho em! Anh Huyền Minh yêu mến, tha thứ cho em, vì đã làm rộn anh. Nhưng không phải em làm thế một cách vô cớ. Em biết rõ bây giờ anh không được nói với em, nhưng xin anh hãy cứ nói, em van anh!

Huyền Minh trầm ngâm, chớp nhanh đôi mắt một lúc như chàng đang cố gắng tỉnh dậy.

-Chuyện ấy có cần thiết không? Chàng hỏi với một giọng đã tắt.

-Vâng, cần thiết. Em đến từ biệt anh.

-Thế thì cần thiết thật. Em đã không vô cớ mà đến. Lại gần đây, ngồi bên tôi. Chủng ta có mười lăm phút đồng hồ. Rồi sẽ là giờ khóa lễ đầu tiên.

Chàng đã ngồi dậy, dáng gầy gò, trên tấm ván làm giường. Đan Thanh ngồi xuống bên chàng.

-Nhất là anh hãy tha thứ cho em! Đan Thanh nói, băn khoăn về lỗi của mình. Phòng kín, tấm ván trần trụi, gương mặt của Huyền Minh hao mòn vì thức đêm và nỗ lực, tia nhìn nửa xa vắng của chàng, tất cả ấy làm cho Đan Thanh thấy rõ mình ở đây thật không nhằm lúc.

-Không có gì tha thứ trong việc ấy. Đừng lo cho tôi, tôi rất mạnh. Em muốn từ biệt, có phải em nói thế không? Vậy thì em ra đi sao?

-Em đi ngay hôm nay. ồ! Em không thể kể với anh! Quyết định ấy đến quá đột ngột!

-Thân phụ em có đến đấy à, hay ông đã cho người đến?

-Không, tuyệt nhiên không. Chính là cuộc đời đã đến với em. Em ra đi, không theo cha, không được phép. Em sẽ bôi nhọ anh, Huyền Minh! Em đi trốn.

Huyền Minh hạ đôi mắt trên những ngón tay dài trắng của chàng. Chúng thoát ra mảnh mai, hư kinh, từ những cánh tay áo thụng rộng. Chính trong giọng nói của chàng, chứ không phải trên gương mặt nghiêm nghị đang bị cơn mệt hoành hành ấy, một nụ cười phảng phất khi chàng nói:

-Bạn thân yêu, chúng ta có rất ít thì giờ, em hãy chỉ nói điều gì cần và nói rõ, gọn. Hay là tôi phải nói cho em những gì đã đến với em?

-Nói đi, Đan Thanh cầu khẩn.

-Em đang si tình, hỡi bạn nhỏ, em đã quen một người đàn bà.

-Làm sao anh lại biết điều ấy nữa?

-Em làm cho công việc của tôi hóa dễ dàng. Trạng huống của em, hỡi bạn, nói rõ tất cả những dấu hiệu của cái loại cuồng si mà người ta gọi là đang yêu. Nhưng bây giờ, xin em hãy nói đi.

Đan Thanh rụt rè đặt bàn tay lên vai bạn.

-Đấy anh đã nói rồi. Nhưng lần này anh đã không nói đúng hẳn, Huyền Minh, không hẳn quả thật phải nói. Đây là một chuyện khác hẳn. Em đang ở ngoài đồng, ngoài tu viện, ngủ dưới ánh nắng gay gắt và khi em thức dậy, đầu em đang gối trên đùi một người đàn bà đẹp và bỗng nhiên em có cảm tưởng rằng mẹ em đã đến để dẫn em theo bà. Không phải em đã lầm người đàn bà ấy là mẹ, nàng có đôi mắt màu u tối và tóc đen còn mẹ em tóc hung như em, nàng không giống bà một tí nào. Tuy nhiên đấy chính là bà, là một thông điệp đến từ nơi bà. Bổng chốc, như thể vừa bước ra khỏi những giấc mơ của lòng em, nàng đứng đấy, người đàn bà đẹp xa lạ kia, người đang giữ đầu em trên gối nàng và nụ cười nàng giống như một bông hoa và nàng rất dịu dàng với em, từ nụ hôn đầu của nàng, em đã cảm thấy tim em tan trong em và làm em đau đớn một nỗi đớn đau kỳ thú. Tất cả những tiếng gọi mà tâm hồn em đã nghe, tất cả những thèm khát mà em từng cảm thấy, tất cả những giấc chiêm bao, tất cả niềm xao xuyến êm dịu, tất cả bí mật ngủ trong em bỗng nhiên thức dậy, tất cả đều được biến dạng thần tình, tất cả đã mang một ý nghĩa. Nàng đã dạy cho em một người đàn bà là gì và ở trong nàng có những bí mật gì được khóa kín. Trong nửa tiếng đồng hồ nàng đã giúp em trưởng thành thêm rất nhiều năm. Bây giờ em biết rất nhiều điều! Và em cũng đã bất chợt biết được rằng em sẽ không ở lại trong nhà này nữa, không một ngày nào nữa. Em sẽ đi khi đêm xuống.

Huyền Minh lắng nghe, gật đầu.

Chuyện ấy xảy đến khá bất ngờ, chàng nói – nhưng đấy cũng gần như những gì tôi chờ đợi. Tôi sẽ nghĩ nhiều đến em. Tôi sẽ nhớ em, hỡi người huynh đệ. Tôi có thể làm gì cho em không?

Nếu anh có thể, xin anh nói một lời với tu viện trưởng của chúng ta, để người không hoàn toàn chê trách em. Người là người độc nhất ở đây ngoài anh ra, mà cảm nghĩ người ấy đối với em có một tầm quan trọng. Người và anh.

– Tôi biết điều đó… Em có gì khác để đòi hỏi nơi tôi không?

– Có, một lời cầu nguyện. Mai sau, khi nào anh nghĩ đến em, xin hãy cầu nguyện cho em. Và… cám ơn anh.

– Về cái gì, hở Đan Thanh?

– Về tình bạn của anh, sự kiên nhẫn của anh, về tất cả. Và còn về việc anh đã lắng nghe em hôm nay mặc dù điều ấy thật khổ nhọc cho anh. Lại cám ơn anh vì đã không cố giữ em lại.

– Làm sao tôi có thể muốn giữ em lại? Em biết tôi nghĩ sao về điều ấy. Nhưng em sẽ đi đâu, Đan Thanh. Em có một mục đích không? Em đi đến nhà người đàn bà ấy?

– Em đi với nàng, vâng. Nhưng mục đích thì em không có. Đấy là một người lạ, không nhà cửa, hình như thế, có lẽ là một cô gái lang thang.

À ra thế! Nhưng hãy nói tôi nghe, bạn thân yêu, có biết rằng đoạn đường mà em sắp đi với nàng có lẽ sẽ rất ngắn? Đừng quá tin vào nàng, tôi nghĩ. Có lẽ nàng có gia đình, có lẽ một người chồng, ai biết được người ta sẽ đón nhận em thế nào?

Em biết điều ấy, chàng nói – mặc dù cho đến giờ em chưa nghĩ tới. Em đã nói với anh: em không có một mục đích nào. Chính ngay người đàn bà ấy, người đã rất tốt với em, cũng không phải là mục đích của em. Em đến nàng, nhưng đấy không phải là vì nàng. Em đi bởi vì phải đi; bởi vì em nghe tiếng gọi.

Đan Thanh im bặt và buông một tiếng thở dài. Họ ngồi đấy, tựa vào nhau, buồn bã, nhưng vẫn sung sướng trong cảm thức về tình bạn bất hoại của họ. Đoạn Đan Thanh tiếp:

-Anh không nên nghĩ rằng em hoàn toàn mù quáng và không có một ý thức gì về những chuyện đang chờ đợi em. Em vui lòng ra đi, bởi vì em cảm thấy cần phải đi và vì hôm nay em đã làm một kinh nghiệm kỳ diệu. Nhưng em không tưởng tượng rằng thế là em chạy đến hạnh phúc, đến Sự hoan lạc thuần nhất không pha lẫn buồn đau. Em nghĩ kỹ điều ấy. Con đường của em sẽ cam go. Nhưng dù sao nó cũng sẽ đẹp, em hy vọng. Thật sung sướng để thuộc về một người đàn bà, cho nàng tất cả mình. Đừng cười em nếu điều em nói với anh đây có vẻ điên rồ! Nhưng anh xem, yêu một người đàn bà, cho nàng hết mình, bao bọc tất cả nàng trong mình và cảm thấy mình được bao bọc trong nàng, đấy không phải là một với cái mà anh gọi là “đang si tình”; với cái mà anh hơi nhạo báng một tí. Đối với em đấy là con đường hướng về đời sống, con đường hướng về ý nghĩa cuộc đời. A! Huyền Minh! Em phải từ giã anh. Em yêu anh, Huyền Minh, và cám ơn anh đã hy sinh cho em hôm nay một ít giấc ngủ của anh. Thật khó khăn cho em phải rời anh. Anh sẽ quên em không?

– Đừng làm sự từ biệt thêm nhọc lòng cho cả hai. Tôi sẽ không bao giờ quên em. Em sẽ trở lại, tôi van em, tôi tin tưởng vào điều ấy. Nếu một ngày nào em bị buồn đau, em hãy đến tôi hãy gọi tôi. Thôi giã biệt, Đan Thanh. Xin Chúa phò hộ em!

Chàng đứng lên. Đan Thanh quàng tay qua bạn. Biết rằng bạn rất sợ những sự vuốt ve, Đan Thanh không hôn bạn, chỉ lướt nhẹ hai bàn tay trên tay chàng.

Đêm xuống, Huyền Minh đóng cửa phòng kín sau lưng mình và đi vào nhà thờ. Đôi dép của chàng kêu răng rắc trên nền đá. Bằng đôi mắt tràn đầy yêu thương, Đan Thanh theo dõi dáng người tiều tụy cho đến khi nó biến mất như một chiếc bóng ở cuối hành lang, bị nuốt chửng trong bóng tối của cánh cửa nhà thờ, hướng những đòi hỏi của tập luyện sùng kính, của những bổn phận, của những đức hạnh. Mọi sự đều thật lạ lùng, vô cùng oái oăm và phức tạp! Và những gì Đan Thanh vừa sống qua cũng thật oái oăm và kinh khiếp làm sao: đến với bạn trong khi lòng mình tràn ngập men say của ái tình đang rộ nở, ngay vào giờ mà bạn kiệt sức vì nhịn đói và thức đêm, đang trầm tư và đóng đinh tuổi trẻ, cõi lòng, cảm quan của mình, đang hy sinh hoa niên và quy phục trường học cam go của sự vâng lời để chỉ phụng sự bằng linh hồn, để trong tương lai không làm gì khác hơn một kẻ thừa hành thánh ngôn. Đan Thanh đã thấy bạn chàng nằm đấy như một tử thi, mệt lả, kiệt sức, mặt phờ phạc, bàn tay gầy guộc, và Huyền Minh không vì thế mà không nghe những dự kiến của chàng, tâm trí sáng suốt và đầy khoan hòa, Huyền Minh đã lắng nghe con người si tình đang còn đầy mùi hương của một người đàn bà, chàng đã hy sinh những giây phút nghỉ ngơi ít ỏi của chàng giữa hai khóa luyện minh sám hối. Thật lạ lùng là cũng có hình thái ấy của tình yêu, tình yêu vô vị lợi trong ánh sáng tâm linh. Thật là đẹp, thật là khác với cơn say cuồng của Đan Thanh hôm nay trong cánh đồng ngộp nắng, trò chơi của những giác quan được thả lỏng đang tuôn thoát khỏi mọi tiềm thức. Và tuy nhiên, đấy là hai hình thái của tình yêu. Than ôi! Và bây giờ Huyền Minh đã biến dạng khỏi mắt Đan Thanh sau khi đã chỉ rõ cho chàng thấy một lần nữa vào giờ cuối cùng này, rằng họ khác nhau một cách sâu xa như thế nào. Bây giờ Huyền Minh đang ở trước bàn thờ, quỳ trên đôi gối đã mệt lả, được thanh hóa và chuẩn bị cho một đêm cầu nguyện và trầm tư trong đó chàng sẽ không được ngủ nghỉ trên hai tiếng đồng hồ trong khi Đan Thanh thì trốn ra để đi tìm lại nàng Li- Liên của chàng ở một nơi nào dưới cụm cây và lặp lại những đùa giỡn thú vật êm dịu của họ! Huyền Minh sẽ có nhiều điều hay đẹp để nói về chuyện ấy. Tuy nhiên, chàng, Đan Thanh không phải là Huyền Minh; phần việc chàng không phải là đào sâu những bí ẩn tri thức đầy tràn kinh sợ, cũng không phải là giải cho ra sự rối ren ấy và kể lể những điều sâu xa về nó. Tất cả những gì Đan Thanh phải làm, ấy là theo con đường của mình, bất định và điên rồ. Tất cả những gì chàng phải làm, ấy là tự hiến, và yêu thương người bạn đang cầu nguyện trong bóng tối của nhà thờ cũng như yêu người đàn bà đẹp nóng hổi đang chờ chàng.

Khi Đan Thanh lướt đi dưới những cây Điền- mã trong sân, lòng rộn ràng muôn cảm thức trái ngược, và tìm đường ra bằng lối nhà xay, chàng không khỏi cười khi bất chợt nghĩ đến buổi chiều ngày xưa lúc cùng với Cát Sinh, chàng đã rời tu viện vừa len lỏi qua cũng con đường quanh này để đi “vào làng.” Lúc ấy chàng đã nhúng tay vào trò liều lĩnh nhỏ ấy với bao nhiêu hồi hộp, bao nhiêu lo ngại thầm kín, thế mà hôm nay, chàng ra đi mãi mãi, dấn mình trên những con đường bị cấm hơn nhiều, nguy hiểm hơn nhiều nhưng chàng lại không sợ hãi, không nghĩ đến thầy thủ môn, cũng không nghĩ đến vị tu viện trưởng hay các thầy.

Lần này không có những tấm ván trên bờ suối. Đan Thanh phải vượt qua suối không cầu. Chàng bỏ áo quần, ném sang bên kia bờ, rồi cậu trần truồng phổng mình vào lòng nước sâu, lòng suối đang chảy nhanh và lạnh, ngâm mình đến ngực.

Khi chàng mặc áo quần ở bờ bên kia, những ý tưởng của chàng lại quay về Huyền Minh. Rất rõ ràng bây giờ chàng hiểu và điều này làm chàng hổ thẹn rất sâu xa rằng giờ này chàng không làm gì khác hơn cái mà bạn chàng đã biết trước, không gì khác hơn cái mà bạn đã dẫn dắt chàng đi đến. Chàng thấy lại trong một ánh sáng sống động, chàng Huyền Minh kia, thông minh làm sao, hơi chế giễu, người ngày trước đã nghe Đan Thanh nói bao nhiêu điều khờ khạo. Con người mà, vào giờ quyết định và đau đớn, đã mở mắt cho chàng. Chàng còn nghe vang bên tai vài lời mà lúc ấy bạn chàng đã nói với chàng: “Em ngủ say trên lòng mẹ, tôi tỉnh thức trong sa mạc. Giấc mơ em có bóng hồng thấp thoáng, giấc mơ tôi là lũ học trò.”

Trong một thoáng, lòng băng giá của Đan Thanh se lại. Chàng đang ở đấy, cô đơn kinh khủng trong đêm tối. Sau lưng chàng là tu viện, đó chỉ là một gia đình giả tạo, nhưng chàng đã quen với nó từ lâu và dù sao chàng cũng yêu mến nó.

Nhưng đồng thời Đan Thanh cũng cảm thấy khía cạnh khác của sự vật. Huyền Minh không còn là một người hướng dẫn, một thầy chỉ đạo biết nhiều hay một người khai tâm cho chàng. Đan Thanh biết điều ấy, hôm nay chàng vừa dấn mình trên một miền đất ở đó chàng chỉ một mình tìm thấy đường đi và không Huyền Minh nào có thể dẫn dắt chàng. Chàng sung sướng ý thức điều ấy. Chàng thấy nhọc lòng nhục nhã khi ngoái nhìn về khoảng thời gian mà chàng không tự lập. Bây giờ chàng đã mở mắt và không còn là một đứa trẻ hay một cậu học trò. Biết như thế thật là dễ chịu. Nhưng dù sao cũng thật nhọc nhằn khi từ biệt nhau, khi tưởng tượng bạn đang quỳ gối, dưới kia nơi nhà thờ, khi không có thể cho bạn được gì, không thể giúp bạn, không là gì nữa hết đối với bạn, khi thấy mình từ nay sẽ xa bạn rất lâu, có lẽ là mãi mãi, khi không biết gì về bạn, không nghe tiếng nói của bạn, không còn gặp tia nhìn cao cả của bạn.

Đan Thanh cố rút ra khỏi những tư tưởng ấy và đi theo con đường đầy đá sỏi. Đến cách bức tường tu viện chừng trăm bước chàng dừng lại thở, và rán sức nhại một tiếng cú kêu. Cũng tiếng cú ấy trả lời từ bờ suối dưới kia.

“Chúng ta gọi nhau như những thú vật,” Đan Thanh thầm nhủ, và nghĩ đến giờ ân ái ban chiều. Chỉ khi ấy chàng mới để ý rằng chỉ sau khi đã ôm siết nhau họ mới trao đổi những lời nói và những lời này lại ít ỏi và vô nghĩa làm sao! Những cuộc nói chuyện giữa cậu và Huyền Minh thật dông dài sao! Bây giờ, dường như Đan Thanh đang dấn thân vào một thế giới ở đấy người ta không nói gì cả, ở đấy người ta lôi cuốn nhau bằng những tiếng cú kêu, ở đấy danh từ không còn có nghĩa nữa. Chàng chấp nhận điều ấy, hôm nay chàng không cần đến danh từ hay tư tưởng nữa, tất cả những gì chàng thèm muốn ấy là Li- Liên, sự động chạm ấy, sự đảo lộn toàn bản thể ấy, đui mù, câm nín, không lời trong sự ngất ngây, trong những hơi thở gấp.

Li- Liên đến. Nàng đã ra khỏi rừng, đến gặp chàng. Đan Thanh đưa tay ra sờ nàng, âu yếm cầm hai tay nàng để vuốt ve, đầu nàng, tóc nàng, cổ nàng, gáy nàng, thân hình dong dỏng cao của nàng và những vế chân mập mạnh. Một cánh tay ôm người nàng, Đan Thanh cùng nàng tiếp tục đường đi, không nói, không hỏi mình đang đi đâu. Nàng dẫm trên đất với một bước chắc chắn, trong những khu rừng, trong bóng đêm. Chàng phải khó nhọc bước theo nàng. Người ta có cảm tưởng nàng thấy bằng đôi mắt dành cho bóng tối như con chồn đèn và tiến đến trước không va chạm, không sẩy chân. Chàng để nàng dẫn đi trong đêm, qua cánh rừng và đồng ruộng mờ tối huyền bí, không một lời, không một ý nghĩ. Chàng không còn nghĩ đến gì, không còn nghĩ đến tu viện chàng đã rời bỏ, không nghĩ đến Huyền Minh.

Im lặng họ đi theo một đường mòn tối mò, khi thì đặt chân trên rêu mềm dịu, khi thì trên những rễ cây cứng; khi thì đi giữa những cành cao của những cây có tàng rộng nền trời sáng duỗi ra trên đầu họ, khi thì đêm đen dày đặc. Những cành cây nhỏ chạm vào mặt chàng. Đâu đâu nàng cũng quen thuộc và phăng lối, hiếm khi nàng ngừng, hiếm khi nàng do dự. Sau một lúc lâu họ đến giữa một vùng thông quạnh quẽ, với những cây cách khoảng nhau, bầu trời đêm ở xa xa ló dạng mờ nhạt; cánh rừng đã chấm dứt nơi đây. Họ vào trong một thung lũng nhỏ. Những cánh đồng xông hương lên đám cỏ. Họ lội qua một con suối chảy âm thầm, ở đây trên khoảnh đất trống, sự im lặng còn sâu xa hơn trong cánh rừng. Không còn những bụi cây rì rào, không còn những con thú đêm chạy trốn, không còn tiếng kêu răng rắc của cành khô.

Li- Liên dừng bên cạnh một đống cỏ khô lớn.

– Chúng ta sẽ nghỉ ở đây. Nàng bảo.

Cả hai cùng ngồi xuống trong cỏ khô, lần đầu tiên họ thở một lát và an hưởng sự nghỉ ngơi, vì cả hai đều thấm mệt. Họ nằm dài, lắng nghe cái yên lặng, cảm thấy trán họ khô dần, mặt họ dần tươi tỉnh lại. Đan Thanh ngồi thưởng thức cơn mệt mỏi êm dịu, co duỗi đầu gối vừa đùa giỡn, hít thở từng hơi dài khí đêm và mùi hương cỏ, không nghĩ đến quá khứ cũng không nghĩ đến tương lai. Chàng chỉ để mình dần dần bị thu hút và mê mẩn với làn hương và hơi ấm của bạn, đáp lại bằng những vuốt ve của bàn tay chàng, và đầy khoái lạc cảm thấy nàng bắt đầu nóng bừng bên cạnh chàng và càng lúc càng siết chặt lại gần chàng. Không, ở đây không cần danh từ hay tư tưởng. Tất cả những gì quan trọng và yêu kiều, chàng đều cảm thấy một cách sống động: sức mạnh son trẻ, sắc đẹp giản dị và lành mạnh của cái thân thể đàn bà này, lòng hăng say và dục vọng của chàng đang lên, Đan Thanh có cảm thức rất rõ rệt rằng bây giờ nàng muốn được yêu khác hơn lân đầu, rằng nàng không còn muốn dụ dỗ và dạy cho chàng, mà chờ đợi chàng phải thèm khát và chiếm hữu nàng. Im lặng chàng để cảm khí lướt qua trong mình, thưởng thức triều lửa lặng lẽ dâng lên trong cả hai và làm cho chỗ nằm bé nhỏ của họ trở thành trung tâm nồng cháy ở đấy tất cả trời đêm yên lặng đang hô hấp.

Khi cúi mình trên mặt Li- Liên và bắt đầu hôn môi nàng trong bóng tối, bỗng chốc Đan Thanh thấy mắt nàng, trán nàng long lanh trong một ánh sáng mờ nhạt. Ngạc nhiên, chàng dừng tia nhìn ở đấy và thấy ánh sáng bắt đầu ló dạng ấy bừng lên một cách mau lẹ. Khi ấy chàng hiểu và quay lại: ở trên ven rừng u tối nằm dài ở đằng xa, mặt trăng đang lên. Chàng hân hoan nhìn ánh sáng trắng dịu chảy trên trán nàng, má nàng, trên chiếc cổ sáng tròn, và trong niềm hoan lạc, chàng thì thầm: “Em đẹp quá!”

Advertisements
Chuyên mục:Uncategorized
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: